Cảm giác cô đơn trong năm đầu không phải dấu hiệu bạn đã mất khả năng kết bạn. Nó là hệ quả của việc bạn vừa mất ba thứ vốn tạo ra bạn bè một cách tự động — và ba thứ ấy phải được dựng lại một cách có chủ ý.
Ba thứ đã mất
Sự gần gũi tình cờ. Phần lớn bạn bè của người trưởng thành hình thành từ việc gặp đi gặp lại cùng một người mà không cần cố gắng: đồng nghiệp, hàng xóm, bạn cùng lớp. Khi chuyển nước, toàn bộ tập hợp ấy về không.
Lịch sử chung. Bạn cũ hiểu bạn mà không cần giải thích. Với người mới quen, mọi thứ đều phải kể từ đầu — và việc kể lại toàn bộ cuộc đời mình cho từng người là việc mệt mà ít ai lường trước.
Sự thoải mái của ngôn ngữ. Ngay cả khi bạn thạo ngôn ngữ mới, nói bằng nó vẫn tốn năng lượng hơn. Và những phần tinh tế nhất của quan hệ — đùa, ẩn ý, cách an ủi — là những phần khó chuyển ngữ nhất.
Vì sao điều này khó với người trưởng thành
Vì xã hội của người trưởng thành không được tổ chức để tạo ra bạn bè. Ở tuổi đi học, bạn ở cùng một nhóm người nhiều giờ mỗi ngày trong nhiều năm — điều kiện lý tưởng cho tình bạn hình thành mà không ai phải cố.
Sau đó, những điều kiện ấy biến mất dần. Người trưởng thành kết bạn chậm hơn không phải vì họ khép kín hơn, mà vì họ ít gặp lại cùng một người đủ nhiều lần.
Hiểu điều này chuyển vấn đề từ chỗ "tôi có gì đó không ổn" sang chỗ "tôi cần tạo lại điều kiện" — và vế thứ hai thì làm được.
Dựng lại điều kiện, không phải cố gắng kết bạn
Ưu tiên những việc lặp lại. Một hoạt động hằng tuần với cùng một nhóm người có giá trị hơn nhiều so với mười sự kiện khác nhau. Sự lặp lại làm phần lớn công việc.
Chọn theo hoạt động chứ không theo mục tiêu kết bạn. Một lớp học, một môn thể thao, một nhóm làm việc gì đó chung. Khi có việc để làm cùng nhau, quan hệ hình thành tự nhiên mà không ai phải gắng.
Chấp nhận rằng phần lớn sẽ không thành gì. Đây là số học bình thường của việc xây mạng lưới, ở mọi nơi và với mọi người.
Và chủ động một cách nhỏ. Đề nghị một việc cụ thể và nhẹ — một buổi cà phê, một lần đi cùng — dễ nhận lời hơn nhiều so với một lời mời chung chung.
Những nơi thường dễ bắt đầu nhất
Nơi làm việc · trường của con · lớp học ngôn ngữ · hàng xóm · các hoạt động dựa trên sở thích · hoạt động tình nguyện · và các nhóm người cùng quê hoặc cùng ngôn ngữ.
Nhóm cuối cùng có giá trị thật trong giai đoạn đầu và không nên né tránh: nói bằng ngôn ngữ của mình, với người hiểu hoàn cảnh của mình, là một sự nghỉ ngơi cần thiết.
Điều đáng lưu ý chỉ là đừng để nó thành nơi duy nhất, vì phần lớn đời sống của bạn sẽ diễn ra ngoài nó.
Một hiểu nhầm hay gặp về việc "hoà nhập"
Nhiều người mang theo ý niệm rằng hoà nhập nghĩa là trở nên giống người ở đó. Với ý niệm ấy, mọi khác biệt còn lại đều trở thành bằng chứng của sự thất bại.
Cách nhìn dùng được hơn: hoà nhập là việc bạn tham gia được vào đời sống ở đó và cảm thấy đó là nơi của mình — điều hoàn toàn không đòi hỏi bạn phải giống ai.
Rất nhiều người sống trọn đời ở một nơi mà vẫn giữ giọng nói, thói quen ăn uống và cách nghĩ mang dấu nơi họ đến từ đó. Điều đó không ngăn họ thuộc về nơi mới, và nó cũng không phải thứ cần sửa.
Về mặt thời gian
Quan hệ thật cần thời gian, và không có cách rút ngắn. Nhiều người mô tả rằng phải qua khá lâu mới có được một vài mối quan hệ mà họ gọi là bạn thật ở nơi mới.
Điều đó nghe nản, nhưng nó cũng có mặt tích cực: nếu sau vài tháng bạn vẫn chưa có ai thân, điều đó hoàn toàn bình thường và không nói gì về bạn.
Nếu cảm giác cô lập kéo dài và ảnh hưởng tới sinh hoạt hằng ngày của bạn, hãy tìm hỗ trợ — nhiều nơi có dịch vụ tư vấn và có các chương trình dành riêng cho người mới đến. Hỏi sớm là việc bình thường, không phải dấu hiệu của điều gì nghiêm trọng.
Tôi không quen ai sau nhiều tháng, có phải tôi có vấn đề gì không?
Không. Người trưởng thành kết bạn chậm ở mọi nơi, và việc chuyển nước xoá hết các điều kiện vốn tạo ra bạn bè tự động. Đây là vấn đề cấu trúc chứ không phải tính cách.
Tôi có nên chỉ giao lưu với người cùng quê không?
Nhóm đó có giá trị thật trong giai đoạn đầu. Điều nên tránh là để nó thành nơi duy nhất, vì phần lớn đời sống của bạn diễn ra bên ngoài nó.
Làm sao để chủ động mà không thấy gượng?
Hãy đề nghị một việc cụ thể và nhẹ thay vì một lời mời chung chung. Và hãy chọn những hoạt động lặp lại — sự lặp lại làm phần lớn công việc thay bạn.
Cảm giác cô đơn kéo dài thì nên làm gì?
Nếu nó ảnh hưởng tới sinh hoạt hằng ngày, hãy tìm hỗ trợ tại nơi bạn ở. Nhiều nơi có dịch vụ tư vấn và chương trình cho người mới đến.